Lưu trữ cho Tháng Năm 19, 2008

5 Cách Để Trở Nên Tự Tin

Người ta thường nói: Tự tin là dành được 50% thành công, vì thế, tự tin là điều hết sức cần thiết để mỗi con người có thể dành được thành công trong cuộc sống, sự nghiệp… Có thể nói, tự tin có nghĩa là chúng ta tin tưởng vào chính bản thân mình, tin vào sự lựa chọn của chính mình, hài lòng với những thành quả và mối quan hệ mình đạt được.

Sau đây là 5 cách để bạn có thể tự tin hơn trong mọi tình huống:

1. Hãy vận động:

Bạn nên chịu khó thả bộ. Bạn cũng có thể đạp xe và làm việc cho đến khi toát mồ hôi. Tập các bài tập cho não và phổi, điều này sẽ làm tăng sức mạnh thể lực, xóa bỏ mọi nỗi tức giận và khó chịu. Bạn sẽ cảm thấy mình dồi dào sinh lực, làm việc hiệu quả tự tin. Không có gì tuyệt vời hơn khi thấy bạn trong dáng vẻ nhanh nhẹn, khỏe mạnh hồng hào. Hãy ra khỏi ghế ngồi và tỏ ra năng động, mạnh mẽ.

2. Hãy quan tâm đến hình thức:

Mọi người thường để ý đến điều này đầu tiên. Những gì bạn mặc đều thể hiện tính cách, sở thích, phong thái của bạn. Nếu bạn ăn mặc kệch cỡm, không thích hợp, đồng nghiệp sẽ đánh giá thấp bạn. Khi bạn để ý đến cách ăn mặc, bạn nên tự hỏi mình muốn mọi người hiểu mình là người như thế nào? mình muốn gây ấn tượng với những người nào? Chúng ta đang đề cập đến văn hóa thời trang hay chỉ là nhiều bộ quần áo kiểu cách; chúng ta đang muốn nói đến tính hiệu quả, sự phù hợp trong môi trường nhất định.

- Vậy các bạn nên lưu tâm đến 4 nhân tố sau:

+ Sự phù hợp: Dù bạn là ai thì bạn nên nhớ là cách ăn mặc của bạn cần phải luôn phù hợp với môi trường hoạt động.

+ Sạch sẽ: Hãy thận trọng với những loại máy giặt vì chúng có thể làm hỏng quần áo của bạn mà không biết. Hãy chú ý đến sự sạch sẽ gọn gàng, tránh quần áo tuột chỉ, hay quên cài cúc…

+ Giầy dép: Nên nhớ rằng mọi người đều rất để ý đến giày dép vì một lẽ họ hay nhìn xuống và hay lo lắng. Vậy bạn hãy luôn giữ cho đôi giày của mình sáng bóng, sạch sẽ.

+ Hãy luôn mỉm cười: Nụ cười tươi bừng sáng trên khuôn mặt sẽ làm cho chính bạn dễ chịu và làm cho người khác thoải mái, vui vẻ.

3. Hít thở:

Cần phải biết giữ gìn và tự kìm nén, nín thở khi cần thiết. Hãy học cách hít thở sâu, điều này cần thiết để giúp bạn bình tĩnh, kiềm chế những cơn nóng giận. Hít thật sâu trong lồng ngực, đây là cái thở từ dạ dày.

4. Sống nguyên tắc:

Giữ vững quan điểm của mình. Hãy đúng giờ và biết lo lắng đến trách nhiệm hiện tại. Không theo đuổi một mục đích không rõ ràng mà phải biết nhận thức và nắm cơ hội. Nhớ rằng mọi nguyên tắc đều có tác động rất lớn với các quan hệ nghề nghiệp (chuyên môn) cũng như các quan hệ cá nhân của bạn.

5. Cho và nhận:

Hãy cho những gì bạn muốn nhận. Nếu bạn muốn được tôn trọng và yêu quý, hãy tôn trọng và yêu quý mọi người. Nếu bạn muốn thành công thì hãy giúp người khác thành công. Nếu bạn muốn vui vẻ hơn hãy cứ vui vẻ đi, hãy mở lòng mình, hãy tự công nhận những thành công của mình, hãy tự tạo ra niềm vui để tự tận hưởng niềm vui ấy. Bạn hãy luôn tự nhủ về công việc những việc này thật sẽ chẳng có gì là không thể làm được.

Những người tự tin nhất là những người sống đơn giản. Họ luôn làm cho cuộc sống có ý nghĩa.

Để lại phản hồi

100 câu hỏi để hiểu nhau hơn..

1. Tên thật ?

2. Tên bạn có được đặt theo tên của ai ?Ai thế ?

3. Bạn có anh chị em không ? kể ra ?

4. Lần cuối bạn khóc là khi nào ?

5. Bạn có lần sinh nhật đáng nhớ nào không ?

6. Bạn yêu thích ngón tay nào nhất ?

7. Thói quen xấu của bạn ?

8. Điều bạn nghĩ đến đầu tiên khi thức dậy là gì ?

9. Hì hì, bạn có phải là một người ưa mạo hiểm không ?

10. Bạn có bao giờ nói ra điều gì đó mà bạn hứa là giữ bí mật không ?

11. Bạn có nghĩ nói dối là xấu không ?

12. Màu sắc ưa thích của bạn là gì ?

13. Môn thể thao bạn ưa thích nhất ?

14. Bạn khoái mặc loại quần áo như thế nào ?

15. Con số ưa thích ?

16. Tháng ưa thích ? Ngày ưa thích ?

17. Món ăn ưa thích ?

18. hehehe, bạn có nickname nào hay không ? bạn có thích nó không ?

19. Điều đầu tiên mà bạn chú ý ở một người khác phái là gì ?

20. Bạn có thể mô tả một người khác phải mà bạn cho là lý tưởng không ? Thử xem

21. Bạn có thích chữ viết của bạn không ? hay là thích typing hơn ?

22. Bạn có dễ dàng tin tưởng vào người khác không ?

23. Người cuối cùng bạn nói chuyện điện thoại là ai ? Ai là người hay nói chuyện điện thoại với bạn nhất ?

24. Bạn ghét nhất loại người như thế nào ?

25. Bạn có bao giờ ước không ? bạn có tin nó sẽ trở thành hiện thực không ?
26. Bạn có thích ngắm sao không ?

27. Khi tức giận, bạn làm gì ?

28. Bạn có khỏe mạnh không ?

29. Nếu có thể trở thành môt người khác, bạn sẽ trở thành ai ?

30. Loại kem mà bạn hay ăn ?

31. Thể loại nhạc ưa thích của bạn ?

32. Đĩa CD ban mua gần đây nhất là gì ? thử cho một câu bình luận về nó xem ?

33. Phim hoạt hình / anime ưa thích của bạn ?

34. Thể loại phim ưa thích ?

35. Mùa ưa thích của bạn ?

36. Bạn thích gì ở bản thân mình nhất ?

37. Bạn có phải là người lãng mạn không ? kiên nhẫn không ?

38. Người mà bạn cảm thấy ganh tỵ nhất ?

39. Sau này, có gia đình, bạn thích sẽ có con chứ ? bao nhiêu con trai và bao nhiêu con gái ? con trai hay con gái sẽ là con trưởng ?

40. Bạn nghĩ mình sẽ làm ngành nghề gì ?
41. Từ phát âm khó khăn nhất của bạn là từ gì ?

42. Bạn biết bao nhiêu ngôn ngữ ? và bạn muốn mình sẽ biết ( thông thạo) bao nhiêu ngôn ngữ ?

43. Bạn có thể nói trong tủ quần áo của bạn có bao nhiêu bộ không ?

44. Bạn có thích đọc sách không ? tác phầm ưa thích của bạn ? cuốn sách bạn đọc gần đây nhất ?

45. Bạn có yêu trẻ con không ? Nếu mà thế giới chỉ toàn trẻ con, không có người lớn, theo bạn đó có phải là một thế giới tốt không ?

46. Bạn thích đến tham quan nơi nào nhất ? vì sao vậy ?

47. Màu mắt ưa thích ?

48. Bạn có thích nổi tiếng ?

49. Bạn có thường đi mua sắm không ? lúc nào thế ?

50. Người khác phái bạn nghĩ đến ngay lúc này ?

51. Bạn có hạnh phúc không ?

52. Câu châm ngôn mà bạn thích nhất ?

53. Tiền bạc có quan trọng không ?

54. Loại xe ưa thích của bạn ?

55. Phòng riêng của bạn như thế nào ?

56. Bạn có sưu tập cái gì không ?

57. Bạn thích có thật nhiều bạn hay chỉ có một , hai người thân cận ?

58. Điều gì là quan trọng nhất đối với bạn ?

59. Bạn ghét nhất cái gì ? việc gì ? hay câu nói gì ?

60. Nếu một việc mà nhiều người cho rằng vô vọng, bạn có làm hay không ?

61. Bạn có tin trên đời này có những điều không thể giải thích hay không ? ý là những điều kì diêu / kì lạ / quái lạ đó

62. Có một người bạn thân cùng phái hay khác phái sẽ tốt hơn ?

63. Theo bạn, tình yêu là gì ?

64. Bạn ngủ bao nhiêu tiếng một ngày ?

65. Bạn có hay tha thứ không ?

67. Có khối lớp nào theo bạn là vô ích không ?

68. Cấp 1, cấp 2 hay cấp 3 đáng nhớ hơn ?

69. Nếu không bằng lòng ai điều gì đó, bạn sẽ nói cho họ biết chứ ?

70. Bạn có thích chơi game ? Game ưa thích của bạn ?

71. Bạn có hay khóc khi xem phim hoặc một bộ truyện cảm động nào không ?

72. Bộ manga mà bạn cho là nhảm nhí và phí tiến nhất ?

73. Bạn có cho rằng yêu đơn phương là tốt không ?

74. Bạn có thích nhảy nhót không ?

75. Bài hát mà bạn thích nhất ?

76. Thần tượng của bạn là ?

77. Nếu bạn là người khác, liệu bạn có kết bạn với bạn không ?

78. Thông minh hay chăm chỉ tốt hơn ?

79. Người xinh đẹp sẽ hạnh phúc hơn người có ngoại hình kém ?

80. Tính cách nổi bật của bạn ?

81. Bạn tin vào số mệnh chứ ?

82. Bạn sợ gì nhất ?

83. Thứ mà bạn hay mang vào chân ?

84. Bạn có đeo gì trên tay ? chân ? cổ không ?

85. Noel vừa rồi của bạn ra sao ?

86. Có điều gì là mãi mãi không bạn ?

87. Bạn tìm kiếm điều gì ở một người khác phái ?

88. Làm con trai hay con gái sẽ tốt hơn ?

89. Bạn nghĩ gì vè cuộc sống độc thân ?

90. Đặc điểm ưa thích nhất ở một người khác phái ?

91. Bộ phim cuối cùng mà bạn xem ?

92. Bạn có hay xem TV không ? Chương trình ?

93. Mô tả mối quan hệ của bạn và gia đình ?

94. Bạn thường dậy vào lúc ?

95. Bạn có hay soi gương không ?

96. Bạn có nhớ những người bạn thưở mẫu giáo or cấp 1 không ?

97. Trong gia đình, bạn yêu quý ai nhất ?
98. Bạn có hay viết nhật kí không ?

99. Người bạn yêu quý /ngưỡng mộ nhất nơi đây? người ghét nhất ?

100. Nói một điều mà bạn nghĩ về 100 câu hỏi này đi

Để lại phản hồi

Làm sao để tình yêu trở lại?

Trích trên báo

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh ấy từ miền Trung vào TP.HCM lập nghiệp. Anh được người quen cùng quê giúp đỡ và cũng có một việc làm tương đối tốt, nhưng bù lại anh lệ thuộc người ta rất nhiều thứ (tiền bạc lẫn thời gian), vì thế chúng tôi không có nhiều thời gian gặp nhau. Tôi cũng hiểu và thông cảm cho anh nhưng anh lại không hiểu cho tôi. Anh rất ít gọi điện cho tôi mà chỉ thỉnh thoảng nhắn tin. Tôi hỏi thì anh nói anh không có tiền gọi điện thoại, làm tôi rất buồn vì tôi nghĩ trong một tháng bỏ ra 50-100 ngàn gọi điện cho người yêu anh cũng không làm được hay sao?

Tôi không như một số cô gái khác đòi hỏi người yêu của mình phải lo lắng hay bảo bọc cho mình vì tôi biết anh còn nhiều thứ phải lo. Tôi không hề đòi hỏi ở anh bất cứ thứ gì. Tôi đã khuyên anh cố gắng làm, dành dụm để phụ gia đình và đi học để sau này có một tương lai tốt hơn. Tuy vậy, anh cũng đã làm tôi buồn rất nhiều, mỗi lần anh chở tôi đi chơi hay ăn uống (rất lâu mới có một lần), anh đều nói câu anh hết tiền, tôi không biết anh có ý gì không nhưng tôi cảm thấy rất buồn. Chính vì anh hay than thở như vậy mà có lần tôi đã nói với anh, nếu cảm thấy còn e ngại tôi, chưa tin tưởng thì đừng đến với tôi nữa. Anh nói anh không phải là người như vậy, mọi chuyện là do tôi suy nghĩ lung tung, sau đó anh đã nói lời chia tay với tôi với lý do không hợp tuổi. Tôi đã buồn và khóc rất nhiều nhưng chỉ vài ngày sau anh đã gọi điện xin lỗi tôi và nói là anh không thể nào xa tôi, không quên tôi được vì anh rất yêu tôi. Và tôi cũng đã chấp nhận quay lại với anh. Thời gian sau này chúng tôi lại yêu nhau hơn và rất hạnh phúc.

Nhưng hạnh phúc chẳng được bao lâu thì tôi bị người con gái ở chung nhà nói xấu tôi với anh. Cô ta đã nói với anh rằng tôi sống rất tệ, trước đây tôi đã có bạn trai và rất thân mật với người bạn ấy. Qua lời người bạn gái này, anh đã cho tôi là người giả dối, tồi tệ. Tôi rất buồn. Đã yêu nhau chẳng lẽ anh không hiểu được tôi? Tôi đã giữ gìn sự trinh tiết của mình trước anh – đó chỉ là sự giả dối sao? Tôi buồn và giận anh rất nhiều.

Rồi anh cũng đã gọi điện và nhận lỗi, nói rằng vì giận quá nên anh không kiềm chế được. Tôi cũng bỏ qua cho anh. Nhưng từ lúc này tôi thấy anh có điều gì đó làm tôi khó hiểu và rất thờ ơ đối với tôi.

Thật sự tôi không biết mình phải làm như thế nào – chia tay anh thì tôi không đủ can đảm mà tiếp tục yêu anh thì tôi càng buồn và khổ. Khi đến với anh, tôi nuôi hy vọng là chúng tôi sẽ quan tâm động viên nhau, cùng làm cùng học để xây dựng một tương lai sau này tốt đẹp hơn. Tôi đã cố gắng học và cũng động viên anh. Thế mà tôi lại nhận về mình một sự thờ ơ…

Tôi thật sự không biết mình nên làm gì để tình yêu trở lại như xưa.

Để lại phản hồi

Con rối muốn làm người

Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là … À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu.

Con rối đi theo đoàn rối biểu diễn ở khắp nơi. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt.

Một hôm, con rối nằm mơ thấy một vị thần nói với nó rằng:

“Này con rối, con đã sống rất tốt trên đời, con có thể trở thành ngừơi đấy, con có muốn làm người không?”

Con rối trả lời:

- Con muốn làm người.

“Vậy thì con hãy để ngừơi ta gọi tên thật của con, tên con là … Đó là một cái tên mà rất nhiều người cho là xấu xí, nhưng chỉ cần người khác gọi tên con và yêu thương cái tên đó thì con sẽ trở thành người”

Con rối trả lời :

- Nhưng cái tên đó làm sao người ta chịu gọi tên con ? Sao ngài không cho con một cái tên khác ?

Vị thần trả lời “Tên con do số phận đặt, không phải ta”. Nói rồi, Ngài biến mất.

Năm này qua năm khác, con rối cười, con rối khóc, con rối cử động dưới những sợi dây. Con rối kết bạn với những con rối khác và những con người, thân có, sơ giao có, nhưng cũng không ai biết đến tên thật của nó. Nhưng con rối luôn muốn làm người.

Đến một ngày, con rối quyết định nói cho người ta nghe tên của mình. Con rối đến bên cô bé bán kem – bạn thân của con rối hơn một năm qua và nói rằng:

- Cô bé bán kem ơi, tôi đã chơi với cô hơn một năm rồi, nhưng cô chưa bao giờ biết đến tên thật của tôi. Bây giờ tôi muốn cô biết.

Cô bé bán kem dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:

- Bạn rối hãy nói cho tôi nghe tên của bạn đi. Tôi là bạn thân của bạn, tôi muốn biết tên của bạn.

- Nhưng tên của tôi có thể cô bé sẽ thấy xấu lắm…

- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao? Bạn cứ nói đi, đừng ngại…

Con rối chăm chú nhìn cô bé, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên tôi là…

- Aaaaaaaaaaaaaaaa… – Cô bé bán kem hoảng hốt, khuôn mặt xanh xao và bất thần.

Rồi cô bé bán kem xa dần, xa dần, không còn nói chuyện với con rối nữa. Cô bé bán kem xem con rối như là quái vật. Con rối buồn… buồn lắm. Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có ngừơi yêu thương nó và cái tên ấy. Nó muốn được làm người.

Một ngày kia, con rối đến bên người chăn bò – bạn thân của con rối đã năm năm và nói rằng:

- Anh chăn bò ơi, tôi và anh đã làm bạn năm năm rồi nhưng chưa bao giờ anh biết đến tên thật của tôi. Tôi muốn nói cho anh nghe vì tôi muốn có người gọi tên tôi.

Người chăn bỏ dù ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười trả lời:

- Bạn hãy nói đi. Tôi là bạn của bạn, tôi muốn biết tên thật của bạn lắm.

- Nhưng tên của tôi có thể anh sẽ thấy xấu lắm…

- Có gì đâu! Dù xấu như thế nào đi nữa chẳng phải bạn luôn là bạn tôi sao ? Bạn cứ nói đi, đừng ngại…

Con rối chăm chú nhìn người chăn bò, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên tôi là…

Ngừơi chăn bò cũng ít nói chuyện dần, rồi xa dần, xa dần con rối. Người chăn bò xem con rối như là quái vật. Con rối buồn… buồn lắm.

Bạn bè của con rối bảo “Mày đừng nói cho người ta biết tên thật nữa, người ta rồi sẽ bỏ rơi mày, khinh miệt mày như chúng tao mà thôi”. Một con rối khác nói “Mày không thể làm người được đâu”. Nhưng con rối không bỏ cuộc vì nó không muốn cô đơn, nó muốn có người gọi tên của nó. Nó muốn có người yêu thương nó ngay cả khi biết đựơc cái tên. Nó muốn được làm người.

Con rối đến bên người cha đã tạo ra nó và nói rằng:

- Cha ơi, cha đã tạo ra tôi, cha đã cho tôi hình hài này, vóc dáng này, từ con mắt đến bàn tay. Cha đã nuôi tôi, đã cho tôi những vai diễn. Tôi cám ơn cha nhiều lắm. Tôi yêu cha nhiều lắm. Tôi muốn nói cho cha nghe tên thật của mình.

Người tạo ra con rối ngạc nhiên và bảo:

- Tên thật? Không phải ta đã đặt cho con một cái tên sao? Tên của con là …

Con rối lắc đầu:

- Không phải đâu cha ơi! Đó là tên cha đặt, còn tên mà số phận đặt cho tôi không phải như thế.

Người tạo ra con rối nheo mắt suy nghĩ rồi ôm lấy con rối vào lòng:

- Thế tên thật mà số phận đã đặt cho con là gì, con của ta?

- Nhưng tên của tôi có thể cha sẽ thấy xấu lắm…

- Dù xấu như thế nào đi nữa thì con vẫn là con của ta, ta là người đã sinh ra con, cho dù tất cả mọi người có bỏ rơi con thì ta vẫn còn đó.

Con rối chăm chú nhìn người đã tạo ra nó, rồi khẽ ghé miệng sát vào:

- Tên của tôi là …

Người tạo ra con rối lên tim và ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau khi được người ta cấp cứu và dưỡng bệnh một thời gian, ông dù rất yêu thương và rất nhớ con rối nhưng cũng không bao giờ muốn gặp nó, không bao giờ muốn nó bước chân vào nhà ông nữa. Ông không thể chấp nhận mình đã tạo ra một con rối như thế này. Ông xem con rối như một quái vật.

Con rối buồn lắm…

… và nó ra đi.

Con rối vẫn đi, nó cùng với những con rối khác diễn những vở diễn vĩ đại của cuộc đời. Nó đi rất nhiều nơi. Nó có rất nhiều tiền. Ở mỗi nơi nó mang một cái tên khác nhau, một cái vai khác nhau. Ở mỗi nơi nó đều được người ta yêu thích và hoan nghênh nhiệt liệt nhưng mà có ai biết đến tên của nó đâu. Và nó cũng không muốn người ta biết đến cái tên của nó nữa… một cái tên ai cũng cho là xấu xí.

Con rối vẫn cười bằng gương mặt người ta đã vẽ cho mình, vẫn diễn bằng những kịch bản mà người ta giao cho nó, nói những câu người ta thích nghe, làm những thứ người ta thích nhìn. Đôi khi nó cũng tự viết kịch bản cho mình nhưng đó là những kịch bản trong im lặng.

Ngày nảy ngày nay có một con rối, con rối có tên là ….. và mấy chục năm sống trên đời vẫn không ai gọi tên nó.

o O o

Lời của người viết:

Có một bộ truyện tranh mang tên Monster kể về một con quái vật không tên. Con rối trong câu chuyện cổ tích này có tên, nó tên là … – à, mà thôi, biết cũng có làm được gì đâu vì bạn sẽ không gọi tên nó. Con rối rất dễ thương, nó dù không được làm người nhưng mãi mãi sẽ không bị biến thành quái vật.

Có nhiều bạn đọc xong câu chuyện sẽ biết đựơc tên thật của con rối, vậy thì bạn đừng nói cho người khác nghe nhé, vì con rối không muốn bị xem là quái vật. Nó là một con rối rất dễ thương.

(c) xitrum.net – Làng Xitrum.

Để lại phản hồi

Cây, Lá và Gió

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!

o O o
CÂY

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.

Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và… tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “Cứ tự nhiên!” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại.

o O o

Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại…

o O o
GIÓ

Tôi thích một cô gái được gọi là Lá. Bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”

“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy “Em sao vậy, sao em không nói gì hết vậy?”, cô ấy nói “Đầu của em đau lắm” – “Hả?”, tôi không tin vào tai mình. “Đầu em đau lắm!” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng…

Và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp.

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?…

Sưu tầm

Để lại phản hồi

Bài viết cũ hơn »